Đích Nữ Truyện Ký
Chương 34: Hậu tích bạc phát trừng mắt tất báo
Trước
Chọn chương
Chương 1: Nỗi đau khoét tim nhất trên thế gian.
Chương 2: Có thể được tân sinh, dường như đã có mấy đời
Chương 3: Tái kiến Lan Tiềm, nảy lòng thương
Chương 4: Phúc chi sở ỷ, họa chi sở phục*
Chương 5: Hồng Trang Lục Ý- tử địch kiếp trước
Chương 6: Thị sủng mà kiêu, thứ nữ bị phạt
Chương 7: Tỷ đệ đồng tâm không cần sợ hãi
Chương 8: Thề trước vong mẫu, hộ ấu chu toàn
Chương 9: Không dấu vết ra oai phủ đầu
Chương 10: Đích xuất tiểu thư rộng lượng khoan dung
Chương 11: Ngỗ nghịch phạm thượng, phạt càng thêm phạt
Chương 12: Nhân sinh trên đời lấy danh dự làm trọng
Chương 13: Lòng tràn đầy oán hận, đặt chữ 'nhẫn' lên đầu
Chương 14: Lan Tiềm trúng độc nguy tại sớm tối
Chương 15: ĐếnTướng Quốc Tự mời phụ thân quay về
Chương 16: Lấy Phật minh chí chỉ mong phụ về
Chương 17: Mạt Hồi bị đánh, Hạ Lịch hồi phủ
Chương 18: Phạt nhẹ thứ nữ, chỉ nhớ vong thê
Chương 19: Như lọt vào trong sương mù, bụng dạ khó lường
Chương 20: Thứ nữ muốn giành nổi bật
Chương 21: Thế tử háo sắc, thét chói tai trong hậu viện
Chương 22: Liên Phòng nhạy bén bày khổ nhục kế
Chương 23: Di nương ngoan độc cắn chặt không buông
Chương 24: Tín vật đính ước liên hoa cây trâm
Chương 25: Cá cùng tay gấu, sao có thể đều giữ
Chương 26: Di nương nhẫn tâm đẩy đầu sỏ ra
Chương 27: Tốc xứng vợ chồng bất hoà, loại bỏ ám tuyến
Chương 28: Khéo đối vế dưới được Từ phu nhân
Chương 29: Tri nhân tri diện bất tri tâm
Chương 30: Thế tử tham niệm, nô tỳ quy phục
Chương 31: Chưởng quản Hạ phủ, lần đầu lập uy
Chương 32: Giấc mộng Hoàng Lương đều là hư không
Chương 33: Lam gia tứ kiệt: Thần Thưởng Tịch Vãn
Chương 34: Hậu tích bạc phát trừng mắt tất báo
Chương 35: Người đã mất đi vĩnh viễn không quên
Chương 36: Di nương ra tay Mạt Hồi rơi xuống nước
Chương 37: Nhẫn mà không phát ác mộng hiện lên
Chương 38: Liên Phòng phản kích thứ xuất thất bại
Chương 39: Ếch ngồi đáy giếng chỉ thấy trước mắt
Chương 40: Hội đèn lồng Nguyên Tiêu dựa vào bản lãnh của mình
Chương 41: Thứ nữ dối trá ý đồ dự tiệc
Chương 42: Đông Hương hạ độc, Liên Phòng nhìn thấu
Chương 43: Đại điện cứu hỏa, mọi người đều thất kinh
Chương 44: Tâm tư di động, Thái Hậu yêu thích
Chương 45: Khó tiêu thụ nhất là mỹ nhân ân
Chương 46: Triệu nữ kinh diễm, múa điệp luyến hoa
Chương 47: Múa quạt huyên trì kinh diễm thế nhân (thượng)
Chương 48: Múa quạt huyên trì kinh diễm thế nhân (hạ)
Chương 49: Hiến Ngọc Đái cao được tâm quý nhân
Chương 50: Ngươi tới ta đi nam sắc hại người
Chương 51: Thế tử nhập cuộc, tâm tư bất lương
Chương 52: Người sao cờ vậy, đen trắng rõ ràng
Chương 53: Thanh vương nói rõ không phải là địch
Chương 54: Di nương phẫn hận ghen ghét dữ dội
Chương 55: Tính tình đến chết cũng không đổi, ý đồ phù chính
Chương 56: Thứ xuất lập kế hoạch, Thanh vương đưa thuốc
Chương 57: Âm mưu của Thượng Quan gia tộc(thượng)
Chương 58: Âm mưu của Thượng Quan gia tộc (hạ)
Chương 59: Còn nhiều thời gian tiếp tục quấy rầy
Chương 60: Trao cho nàng quyền cao sóng vai cùng ta
Chương 61: Lời đến bên miệng, khách không mời mà tới
Chương 62: Kẻ thù tương lai chờ mong không thôi
Chương 63: Thanh vương rời kinh Ngoại tổ đi theo
Chương 64: Cực phẩm đột kích vào ở Hạ phủ
Chương 65: Tần thị tới cửa có ý đồ khác
Chương 66: Tiền mất tật mang, mất cả chì lẫn chài
Chương 67: Thanh Vương rời kinh để lại ám lệnh
Chương 68: Ý đồ nhập cung tà tâm không chết
Chương 69: Thay mận đổi đào ai là người thắng
Chương 70: Sẽ không bao giờ bộc phát lương tâm
Chương 71: Ăn nói bừa bãi không ai tin tưởng
Chương 72: Chỗ cao minh vô thanh vô tức
Chương 73: Hạ Lịch phát uy Trương gia rời phủ
Chương 74: Si tâm vọng tưởng, muốn hại Liên Phòng
Chương 75: Trước công chúng tự rước lấy nhục
Chương 76: Tự tìm đường chết dùng hàn thực tán
Chương 77: Thuốc và kim châm cứu, có độc dùng lâu thành nghiện
Chương 78: Vì kiếm bạc làm mất Nam Châu
Chương 79: Sự tình bại lộ táng gia bại sản
Chương 80: Chuyện không liên quan, bắt đầu trèo cao
Chương 81: Y bất như tân, nhân bất như cố
Chương 82: Ung độc quấn thân, là kẻ đoản mệnh
Chương 83: Tranh chấp với nhau ngoài ý muốn đẻ non
Chương 84: Thăm tra nam phải dẫn theo Hồng Trang
Chương 85: Dò hỏi Trương gia sóng ngầm sôi trào
Chương 86: Tự nhấc cục đá đập chân mình
Chương 87: Tra nam Thứ muội gom thành một đôi
Chương 88: Trời sinh một đôi cùng kết uyên minh
Chương 89: Tần thị hiện thân, chó ngáp phải ruồi
Chương 90: Đả xà bất tử
Chương 91: Dư luận xôn xao lời đồn đãi nổi lên bốn phía
Chương 92: Bà tử rời phủ nửa đường chặn lại
Chương 93: Ngân nhĩ tổ yến, chịu hay không chịu
Chương 94: Thứ xuất chuyển đích phải chăng là cơ hội xoay mình?
Chương 95: Ý nghĩ kỳ lạ, mộng đẹp như ảnh
Chương 96: Tinh thần sụp đổ nói ra sự thật
Chương 97: Đánh gãy hai chân từ đó cấm túc
Chương 98: Hai chân đứt đoạn từ đó tàn phế
Chương 99: Đến cửa cầu tình muốn xin ra ngoài
Chương 100: Thập Lục hoàng tử trăm năm mới thấy
Chương 101: Thọ yến Tề vương gió nổi mây vần (thượng)
Chương 102: Thọ yến Tề vương gió nổi mây vần (trung)
Chương 103: Thọ yến Tề vương gió nổi mây vần (hạ)
Chương 104: Tự rước lấy họa tự làm tự chịu
Chương 105: Uyên uyên giao cảnh, bắt ngay tại trận
Chương 106: Triệt để lộn xộn dược hiệu chưa giải
Chương 107: Thiên lý rõ ràng báo ứng khó chịu
Chương 108: Đến chùa dâng hương, đám người tìm chết (thượng)
Chương 109: Đến chùa dâng hương, đámngười tìm chết (trung)
Chương 110: Đến chùa dâng hương, đám người tìm chết (hạ)
Chương 111: Xả thân chắn đao ban thưởng thế nào
Chương 112: Bình Nguyên công chúa vô cùng tôn quý
Chương 113: Chó nhà có tang tà tâm không chết
Chương 114: Thanh vương điện hạ lòng có người thương
Chương 115: Đại điện yến tiệc có người gây sự
Chương 116: Tiêu vĩ cầm đoạn cầm trung họa tuyệt
Chương 117: Bản tính khó dời bị phạt cấm túc
Chương 118: Thanh vương ngỏ lời tình yêu nam nữ
Chương 119: Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, oan gia vui vẻ
Chương 120: Gậy đánh uyên ương, đại sát phong cảnh
Chương 121: Chuyện ngoài ý muốn Trương Chính Thư chết
Chương 122: Tang lễ Trương gia, Hồng Trang túc trực bên linh cữu
Chương 123: Phấn hồng giai nhân, tâm tư rắn rết
Chương 124: Giết người diệt khẩu, đội Huyền Y vệ
Chương 125: Điều kiện đạt thành, muốn thành mộng đẹp
Chương 126: Đêm sâu đường dài, tố tình bên cửa sổ
Chương 127: Trục xuất gia phả, tiện thiếp buộc đá ném sông (thượng)
Chương 128: Trục xuất gia phả, tiện thiếp buộc đá ném sông (trung)
Chương 129: Trục xuất gia phả, tiện thiếp buộc đá ném sông (hạ)
Chương 130: Hồng Trang rời đi, Lục Ý trục xuất
Chương 131: Nếu được tình yêu sẽ luôn quý trọng
Chương 132: Nhị thiếu Nhiếp gia ngang ngược
Chương 133: Ai là dê, ai là hổ
Chương 134: Bị nhốt địa lao thời gian không nhiều
Chương 135: Yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu
Chương 136: Đề tuyến rối gỗ, nước mắt Nhiếp Thương
Chương 137: Thay mận đổi đào, kim thiền thoát xác
Chương 138: Diễu võ dương oai tự cho mình siêu phàm (1)
Chương 139: Diễu võ dương oai tự cho mình siêu phàm (2)
Chương 140: Tình chi sở chí mối tình thắm thiết
Chương 141: Hoả hoạn trong nhà tù, Lục Ý chết (1)
Chương 142: Hoả hoạn trong nhà tù, Lục Ý chết (2)
Chương 143: Không sợ cường quyền chính là thanh quan (thượng)
Chương 144: Không sợ cường quyền chính là thanh quan (trung)
Chương 145: Không sợ cường quyền chính là thanh quan (hạ) (1)
Chương 146: Không sợ cường quyền chính là thanh quan (hạ) (2)
Chương 147: Bóng hình xinh đẹp Phinh Đình tiểu thư Nhiếp gia
Chương 148: Thoát thai hoán cốt ai là thân thuộc (1)
Chương 149: Thoát thai hoán cốt ai là thân thuộc (21)
Chương 150: Ai thật ai giả, ai đúng ai sai
Chương 151: Dĩ bỉ chi đạo hoàn bỉ chi thân (1)
Chương 152: Dĩ bỉ chi đạo hoàn bỉ chi thân (2)
Chương 153: Thanh vương rời kinh, Từ thị tâm động (1)
Chương 154: Thanh vương rời kinh, Từ thị tâm động (2)
Chương 155: Bờ sông nhược liễu thẹn thùng dịu dàng (1)
Chương 156: Bờ sông nhược liễu thẹn thùng dịu dàng (2)
Chương 157: Mặt nạ giai nhân ai biết thật giả (1)
Chương 158: Mặt nạ giai nhân ai biết thật giả (2)
Chương 159: Nhiếp tứ rời kinh, Nhiếp đại hiện thân
Chương 160: Kẻ thù gặp nhau hết sức đỏ mắt
Chương 161: Tài tử giai nhân ngồi cùng bàn ăn (1)
Chương 162: Tài tử giai nhân ngồi cùng bàn ăn (2)
Chương 163: Quyết ý thành thân, bình thê qua cửa (1)
Chương 164: Quyết ý thành thân, bình thê qua cửa (2)
Chương 165: Liên Phòng cập kê, Thanh vương chưa về (1)
Chương 166: Liên Phòng cập kê, Thanh vương chưa về (2)
Chương 167: Thánh Thượng tứ hôn quần anh tụ hội (1)
Chương 168: Thánh Thượng tứ hôn quần anh tụ hội (2)
Chương 169: Hoài Húc chết Ngọc Hà nổi tâm tư (1)
Chương 170: Hoài Húc chết Ngọc Hà nổi tâm tư (2)
Chương 171: Vui mừng ngoài ý muốn một hòn đá hạ hai con chim
Chương 172: Hồng Trang có thai niềm vui ngoài ý muốn
Chương 173: Chỉ mành treo chuông cái khó ló cái khôn
Chương 174: Khiêm khiêm quân tử như mài như ma
Chương 175: Tự làm tự chịu Hồng Trang chi tử (thượng)
Chương 176: Tự làm tự chịu Hồng Trang chi tử (hạ)
Chương 177: Trạch mộc mà tê là vì lương cầm
Chương 178: Thanh vương hồi kinh, thân chịu trọng thương
Chương 179: Tình chàng ý thiếp, quá sát tình nhiều
Chương 180: Niềm vui tân hôn như keo như sơn
Chương 181: Lại nổi dị tâm bỏ mạng chung vang
Chương 182: Dốc sức tính kế Lục Ý chi tử (thượng)
Chương 183: Dốc sức tính kế Lục Ý chi tử (hạ)
Chương 184: Quỷ bí khó lường, độc thủ sau màn
Chương 185: Đội quân thần bí, chủ nhân là ai
Chương 186: Gia chủ Yến gia, khó có thể đoán
Chương 187: Như lọt vào sương mù bị lá che mắt
Chương 188: Thập Lục hoàng tử không thể hoan ái
Chương 189: Nửa thật nửa giả như mộng như ảnh
Chương 190: Khẩu Phật tâm xà tiếu lí tàng đao
Chương 191: Kinh tài tuyệt diễm, Lục thiếu Nhiếp gia
Chương 192: Hội hoa xuân Nguyên Tiêu, biến tướng cự tuyệt
Chương 193: Cùng chiều hút nhau, đại động phàm tâm
Chương 194: Hai mươi năm cuồng dại, sinh tử đều không còn
Chương 195: Âm dương ngăn cách, tạo hóa trêu người
Chương 196: Mạt Hồi Lan Tiềm, đường kiếm mới lộ
Chương 197: Giấc mộng hoàng lương*, si tâm vọng tưởng
Chương 198: Thất tâm phong cuồng, đúc thành sai lầm lớn
Chương 199: Trương gia bị trục xuất, Từ thị chết
Chương 200: Lấy tiến làm lùi, nhất tiễn song điêu
Chương 201: Nước đổ khó hốt, phu quân lạnh bạc
Chương 202: Trương viên ngoại chết, chôn xác dưới tàng cây
Chương 203: Lúc nhỏ thông minh, lớn lên chưa chắc thành tài
Chương 204: Thập Lục hoàng tử, thâm tàng bất lộ
Chương 205: Sinh thời là địch, chết cũng là địch
Chương 206: Nhân sinh trên đời, tứ đại giai không
Chương 207: Nước nhà bình an, mới có thể buông
Chương 208: Núi cao sông dài, nhìn theo quân đi
Chương 209: Thả hổ về rừng, hổ hoạn nhân hoạn
Chương 210: Dơ bẩn không chịu nổi, Ngọc Hà chết
Chương 211: Được Hạ gia nữ, liền được thiên hạ
Chương 212: Quyền thế địa vị, tốt đẹp nguyện cảnh
Chương 213: Cờ sao người vậy, sâu không lường được
Chương 214: Trang điểm búi tóc, Mạt Hồi cập kê
Chương 215: Hoa nở không tàn, phu thê hợp hoan
Chương 216: Nam nữ chi dục, vì nàng mà lên
Chương 217: Lòng thích cái đẹp, mọi người đều có
Chương 218: Vu hồi khúc chiết, Đường nữ hủy dung
Chương 219: Hư hư thật thật, quái lực loạn thần
Chương 220: Cùng đường, cầu xin Yến gia giúp đỡ
Chương 221: Chia rẽ uyên ương, Thập Lục chi tử (thượng)
Chương 222: Chia rẽ uyên ương, Thập Lục chi tử (hạ)
Chương 223: Rong ruổi sa trường, là vì giấc mộng
Chương 224: Sâu mọt không còn, Nhiếp gia rơi đài (trung)
Chương 225: Sâu mọt không còn, Nhiếp gia rơi đài (hạ)
Chương 226: Duyên mỏng tình mỏng, Nhiếp tứ chi tử
Chương 227: Hai nước nghị hòa, đi sứ Đại Nguyên
Chương 228: Đại hoạch toàn thắng, khải hoàn mà về
Chương 229: Chung thành thân thuộc, Mạt Hồi đại hôn
Chương 230: Thái Tử không dựng, ha ha ha ha
Chương 231: Đường này ta mở, cây này ta trồng
Chương 232: Lặn lội đường xa, đến thành Đại Đa
Chương 233: Giai nhân làm bạn, quốc sư thần bí
Chương 234: Trêu hoa ghẹo nguyệt, là kiếp đào hoa
Chương 235: Băng tuyết liên hoa, Nhiếp Tĩnh tái hiện
Chương 236: Hành trình săn bắn, quỷ dị khó lường (thượng)
Chương 237: Hành trình săn bắn, quỷ dị khó lường (trung)
Chương 238: Hành trình săn bắn, quỷ dị khó lường (hạ)
Chương 239: Thân hãm nhà tù, ai đúng ai sai
Chương 240: Sơn hồi lộ chuyển, không thấy được quân
Chương 241: Nửa vui nửa lo, cao tuổi mới có con
Chương 242: Dễ dàng chạy thoát, nắm quyền
Chương 243: Ăn cắp lệnh bài, bất cáo nhi biệt
Chương 244: Tâm thần và thể xác đều mệt mỏi, cái chết của Nga cô (hạ)
Chương 245: Vung nồi vung nồi, không đáp không đáp
Chương 246: Tâm như tro tàn, Thanh Hoan chi tử (thượng )
Chương 247: Tâm như tro tàn, Thanh Hoan chi tử (hạ)
Chương 248: Vạn sự như gió, hóa thành cát bụi
Chương 249: Núi cao biển rộng, có duyên sẽ gặp lại
Chương 250: Hết hy vọng không thay đổi, ý đồ thượng vị
Chương 251: Khê Nhược hành thích, Mạt Hồi bị thương!!
Chương 252: Cầu cứu khắp nơi, vấp phải trắc trở
Chương 253: Nếu muốn sống sót, chỉ có buông tay
Chương 254: Phương xa có khách, một thân nghi vấn (End)
Chương 255: (PN Hạ Lan Tiềm) Lan chi y y, dương dương kỳ hương
Chương 256: (PN Hạ Mạt Hồi) Quần Phương Phổ thanh, hoa nhài mãn chi
Chương 257: (PN Yến Vân Kỳ) Tịnh đế hoa khai, ái liên giả ai (thượng)
Chương 258: (PN Yến Vân Kỳ) Tịnh đế hoa khai, ái liên giả ai (hạ)
Chương 259: (PN Kinh Thiếu Du) Nhân gian có vị là Thanh Hoan
Chương 260: PN Kỳ Tễ + Nga Cô
Chương 261: (PN Nhiếp Tĩnh) Ái liên giả, đồng dư giả hà nhân?
Tiếp
Không hề nghi ngờ, Tín Dương hậu là đứng ở bên phía nhị hoàng tử, như vậy hai vị nam nhân thân phận tôn quý còn lại, trong lòng lại là nghĩ như thế nào đây? Kiếp trước nhị hoàng tử mặc dù có thể đắc thủ, chắc cũng là chiếm được Hoàng Đế cùng Thanh vương điện hạ tán thành đi? Lúc Hạ Liên Phòng làm quỷ bởi vì có ràng buộc, cho nên chỉ có thể ở trong phủ đại học sĩ cùng bên người đệ muội, lúc ấy nàng lại tràn ngập hối hận, nơi nào biết mình sẽ có cơ hội đầu thai làm người, cho nên căn bản chưa từng đi tra xét việc này, nay mới có chút hối hận. Mà lão thái quân ôm đủ cháu ngoại nữ, liền muốn đi tìm Hạ Lịch gây phiền toái rồi. Bà nắm tay dắt Hạ Liên Phòng đến chủ vị ngồi xuống, một đôi mắt phượng uy nghi nhìn chằm chằm Hạ Lịch, đem đường đường là đại học sĩ Thể Nhân các nhìn được mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Lúc trước Nhạc phụ làm khó dễ mình, phần lớn đều chỉ là về học thuật hoặc là nhân phẩm, chỉ có Nhạc mẫu, làm cho hắn thấy liền sợ: "Tiểu tế bái kiến Nhạc mẫu đại nhân." "Ngươi không làm hòa thượng nữa?" Lão thái quân hỏi, cặp mắt phượng kia khiến Hạ Lịch lưng sợ hãi. "Ngoại tổ mẫu, phụ thân chỉ là thương tâm quá độ, cho nên mới đi Tướng Quốc Tự tu hành vài năm, nhưng không phải thật sự muốn cắt tóc xuất gia, dù ngài ấy muốn, Hoàng Thượng chỉ sợ cũng không chịu đâu." Hạ Liên Phòng cười khẽ, cầm tay lão thái quân ôn nhu khuyên giải, ánh mắt của nàng di truyền từ mẫu thân, mà mẫu thân tất nhiên di truyền từ lão thái quân, vừa nhìn thấy ánh mắt của nàng, lão thái quân liền nhịn không được mềm lòng: "Con đứa nhỏ này, ta mới hỏi phụ thân con một câu, lại chưa nói muốn đối với hắn như thế nào, xem con nóng vội kìa ." Hạ Liên Phòng khó được hoạt bát nhún nhún vai: "Cháu không vội nha, ngoại tổ mẫu ngài đối phụ thân có ý kiến như vậy, sau này chậm rãi phạt ông cũng được, nhưng ngày mai chính là đại niên 30, hôm nay mà tức giận thì không tốt lắm nha. Chờ qua năm mới, ngài nên hảo hảo phạt phụ thân, bằng không cháu gái cùng Hồi nhi Tiềm Nhi đều không thuận theo. Phụ thân, ngài không có ý kiến gì chứ?" Hạ Lịch cười khổ, hắn nơi nào dám có ý kiến: "Vậy do Nhạc mẫu trách phạt." Lão thái quân nghe xong, trong lòng thế này mới thoải mái. Bà cũng không phải thật sự muốn phạt Hạ Lịch, dù sao đối phương là chính nhất phẩm đại quan, nhân phẩm lại là không cần nói, bà cũng không phải người không hiểu tình lý, lập tức nói: "Tốt tốt tốt, ngoại tổ mẫu tất cả đều nghe theo con. Hôm nay là gia yến, chuyện trước đây, chúng ta đều không nói nữa, chỉ nhìn về phía trước." Vì thế đoàn người liền ngồi tại tiền sảnh hàn huyên, Hạ Lịch kể lại chuyện phát sinh mấy ngày gần đây cho cả nhà Nhạc phụ nghe, đến nỗi bốn cháu trai trẻ tuổi nghe mà bốc hỏa khí tận trời, hận không thể vọt tới phủ đại học sĩ đem ác phụ muốn hủy hoại thanh danh của biểu muội bọn họ ra làm thịt! Sau lại nghe được Hạ Lan Tiềm bị người hạ độc, Hạ Liên Phòng từng bị Thượng Quan thị đá một cước, Tĩnh quốc công cùng lão thái quân giận không kềm được, Hạ Mạt Hồi cùng Hạ Lan Tiềm cũng nói trong ba năm này Thượng Quan thị ngầm ngáng chân bọn họ, làm cho bọn họ nhiều lần có khổ nói không nên lời, lại khổ nỗi người làm trong phủ còn tưởng rằng là bọn họ đối đãi Thượng Quan thị không tốt, trực tiếp làm cho người cả Lam gia tức giận giận sôi lên! "... Bất quá đây đều là chuyện trước kia, hiện tại nhị phu nhân chỉ là di nương, hai thứ muội cũng đều bị cấm túc, cuộc sống sau này liền dễ chịu ." Hạ Mạt Hồi nói. "Lịch nhi, sao ngươi lại hồ đồ như thế!" Tĩnh quốc công nhịn không được trầm giọng trách cứ. "Ngươi thân là nhân phụ, nếu không được bảo hộ được nhi nữ, thì sao có thể trở thành rường cột nước nhà? Đem ba đứa nhỏ bỏ lại ba năm, đây chính là cách ngươi làm phụ thân sao? !" Hạ Lịch nhận sai: "Tiểu tế biết sai. Thượng Quan thị này là mẫu thân dùng loại thủ đoạn kia bức con nạp, lúc trước thấy nàng ta vô tội, nên con dù bực mẫu thân cũng vô pháp đem nộ khí đổ lên người nàng ta. Mà mấy năm nay nàng ta vẫn luôn biểu hiện phi thường an phận thủ thường, thẳng đến ba năm trước, con rời phủ, nàng ta tiếp quản cả phủ học sĩ, mẫu thân còn hay khen ngợi nàng trong thư gửi cho con, con tưởng nàng ta đối xử tử tế với nhi nữ mình, nếu không phải Tiềm Nhi trúng độc, Liên nhi đến Tướng Quốc Tự, sợ là con vĩnh viễn đều không thể ngờ được, nữ tử con cho rằng dịu dàng hiền lành kia, kỳ thật lại là ác phụ tâm tư ác độc!" "Nếu đã như thế, dượng, vì sao ngài sao không hưu bà ta? Lưu lại nữ tử như vậy ở trong phủ, chẳng phải là khiến các biểu đệ biểu muội bị vây trong nguy hiểm sao? Thượng Quan thị này chẳng qua là cái di nương, nghiêm khắc nói ra thì chỉ là nô tỳ, không tính chủ tử, chẳng lẽ ngài muốn hưu bà ta còn phải chiêu cáo thiên hạ hay sao?" Lam Thần không hiểu hỏi, hắn phi thường yêu quý vị cô cô mĩ lệ lại có tài hoa kia, đáng tiếc bà ấy hồng nhan bạc mệnh, cho nên đối với Từ thị cùng Thượng Quan thị hủy diệt nhân duyên của cô cô và dượng, hắn tràn đầy chán ghét. Hạ Liên Phòng nhẹ giọng nói: "Là muội không cho phụ thân bỏ bà ta. Nhị phu nhân mặc dù là người âm hiểm, nhưng công phu mặt ngoài lại làm thập phần chu đáo, cho đến bây giờ, bà ta chưa từng phạm phải điều gì trong thất xuất, càng là không có bất kỳ điểm yếu gì ở trong tay chúng ta. Huống chi, mấy năm nay bà ta vẫn chưởng quản phủ học sĩ, ở trong mắt người ngoài, bà ta là nữ nhân phi thường hiền lành có tài năng, nếu hưu bà ta, thanh danh phụ thân chắc chắn sẽ bởi vậy bị hao tổn. Vạn nhất có người quấy rối coi đây là lỗi dâng thư buộc tội, vậy thì phiền toái rồi." "Không có chứng cớ? Tên gia đinh gọi Đức tử kia không phải còn ở trong phủ sao? Còn có nha hoàn Đông Hương trong sân muội, thế này còn chưa đủ?" Lam Thưởng mày kiếm hơi nhíu, "Nay hai người này đều đã nhận tội, độc này chính là Thượng Quan thị sai người hạ , chẳng lẽ còn chưa đủ định tội bà ta?" "Lấy hiểu biết của muội với nhị phu nhân, bà ta không phải là người làm việc chiêm trước không để ý sau như vậy. Đức tử nói người uy h**p hắn hạ độc là nha hoàn bên cạnh nhị phu nhân, nhưng nha hoàn kia không thấy đâu nữa, theo nhị phu nhân nói, đối phương trộm trang sức của bà ta trốn khỏi phủ, về phần độc dược, khẳng định bà ta đã sớm tiêu huỷ, lấy không ra chứng cớ, chỉ trông vào hai cái hạ nhân chỉ chứng, xa xa không đủ. Hơn nữa, đức tử là người của Tiềm Nhi, Đông Hương là ở chỗ muội, chỉ hai điểm này đã khiến người khác nghĩ đích xuất chúng ta hãm hại thứ xuất, sẽ không có ai tin tưởng." Không có vật chứng chỉ có nhân chứng, nhân chứng này lại là người của bọn họ, thế nhân đều sẽ không suy nghĩ trong đó có khúc chiết cong quẹo gì, bọn họ chỉ tin tưởng cái mà bọn họ nhìn đến. "Đáng giận!" Lam Vãn tính tình xúc động nhất một quyền nện lên mặt bàn, "Chẳng lẽ cứ thế để mặc bà ta tiêu dao hay sao? !" Đường đường Phủ Tĩnh quốc công, phủ đại học sĩ, thế nhưng còn xử lý không được một cái di nương? ! Chuyện này mà nói ra, còn không khỏi cười rớt răng hàm! Quá vớ vẩn a, lại cố tình đây chính là sự thật. Bọn họ có thể đem Thượng Quan thị bỏ rơi hoặc là g**t ch*t, nhưng giấy không thể gói được lửa, Thượng Quan thị xưa nay có danh tiếng hiền lương, tuy chỉ là di nương, nhưng cũng là nữ nhi duy nhất của Thượng Quan hàn lâm, nếu có người hữu tâm tố cáo với Hoàng Thượng, sợ là danh vọng của Hạ Lịch sẽ bị hủy không còn một mảnh! Một tờ giấy trắng, nếu có vết bẩn, thì sẽ không có ai cần nữa. "Vãn biểu ca không cần lo lắng, phụ thân đã sớm muốn bỏ bà ta, là muội ngăn cản." Hạ Liên Phòng cười khẽ. "Bà ta hạ độc Tiềm Nhi, tuy rằng muội không thể coi đây là lý do để loại bỏ bà ta, nhưng cũng thể cứ thế buông tha bà ta. Hơn nữa, phụ thân của và ta, Thượng Quan hàn lâm là phụ tá của Tề vương, nếu thật sự bỏ bà ta, sợ là dưới ba tấc lưỡi của Thượng Quan hàn lâm, Tề vương sẽ coi phụ thân thành cái đinh trong mắt, nghiêm trọng chút sợ là ngay cả Phủ Tĩnh quốc công đều sẽ bị ghi hận. Nếu như vậy, lại thành mất nhiều hơn được ." Bỏ Thượng Quan thị, bà ta trở lại hàn lâm phủ, vẫn là đích nữ duy nhất của hàn lâm phủ, nhưng không bỏ bà ta, bà ta chính là di nương phủ đại học sĩ, điểm này mặc cho ai đều nhìn rõ. Nhịn nhất thời, mới có thể có được lợi ích lớn hơn nữa nha! Nghe vậy, Tĩnh quốc công vui mừng không thôi sờ đầu Hạ Liên Phòng: "Liên nhi thật sự đã trưởng thành, không giống mẫu thân con, tính tình quật cường đòi mạng, một chút ủy khuất cũng chịu không nổi..." Đứa cháu ngoại nữ này, vừa thông minh, vừa biết ẩn nhẫn, nhưng nàng mới mười hai tuổi nha! Nếu có thể hảo hảo bồi dưỡng, tương lai khỏi cần phải lo, ông đã mất đi một nữ nhi, quyết không thể lại để cho cháu ngoại nữ giẫm lên vết xe đổ! "Liên nhi cũng là chịu không nổi ủy khuất, chỉ là Liên nhi tâm nhãn nhỏ, bị ủy khuất gì, đều muốn tự mình trả thù lại mà thôi." Mọi người vừa nghe, đều cười rộ lên, người một nhà vui vẻ thuận hòa, phi thường cao hứng.
Trước
Chọn chương
Chương 1: Nỗi đau khoét tim nhất trên thế gian.
Chương 2: Có thể được tân sinh, dường như đã có mấy đời
Chương 3: Tái kiến Lan Tiềm, nảy lòng thương
Chương 4: Phúc chi sở ỷ, họa chi sở phục*
Chương 5: Hồng Trang Lục Ý- tử địch kiếp trước
Chương 6: Thị sủng mà kiêu, thứ nữ bị phạt
Chương 7: Tỷ đệ đồng tâm không cần sợ hãi
Chương 8: Thề trước vong mẫu, hộ ấu chu toàn
Chương 9: Không dấu vết ra oai phủ đầu
Chương 10: Đích xuất tiểu thư rộng lượng khoan dung
Chương 11: Ngỗ nghịch phạm thượng, phạt càng thêm phạt
Chương 12: Nhân sinh trên đời lấy danh dự làm trọng
Chương 13: Lòng tràn đầy oán hận, đặt chữ 'nhẫn' lên đầu
Chương 14: Lan Tiềm trúng độc nguy tại sớm tối
Chương 15: ĐếnTướng Quốc Tự mời phụ thân quay về
Chương 16: Lấy Phật minh chí chỉ mong phụ về
Chương 17: Mạt Hồi bị đánh, Hạ Lịch hồi phủ
Chương 18: Phạt nhẹ thứ nữ, chỉ nhớ vong thê
Chương 19: Như lọt vào trong sương mù, bụng dạ khó lường
Chương 20: Thứ nữ muốn giành nổi bật
Chương 21: Thế tử háo sắc, thét chói tai trong hậu viện
Chương 22: Liên Phòng nhạy bén bày khổ nhục kế
Chương 23: Di nương ngoan độc cắn chặt không buông
Chương 24: Tín vật đính ước liên hoa cây trâm
Chương 25: Cá cùng tay gấu, sao có thể đều giữ
Chương 26: Di nương nhẫn tâm đẩy đầu sỏ ra
Chương 27: Tốc xứng vợ chồng bất hoà, loại bỏ ám tuyến
Chương 28: Khéo đối vế dưới được Từ phu nhân
Chương 29: Tri nhân tri diện bất tri tâm
Chương 30: Thế tử tham niệm, nô tỳ quy phục
Chương 31: Chưởng quản Hạ phủ, lần đầu lập uy
Chương 32: Giấc mộng Hoàng Lương đều là hư không
Chương 33: Lam gia tứ kiệt: Thần Thưởng Tịch Vãn
Chương 34: Hậu tích bạc phát trừng mắt tất báo
Chương 35: Người đã mất đi vĩnh viễn không quên
Chương 36: Di nương ra tay Mạt Hồi rơi xuống nước
Chương 37: Nhẫn mà không phát ác mộng hiện lên
Chương 38: Liên Phòng phản kích thứ xuất thất bại
Chương 39: Ếch ngồi đáy giếng chỉ thấy trước mắt
Chương 40: Hội đèn lồng Nguyên Tiêu dựa vào bản lãnh của mình
Chương 41: Thứ nữ dối trá ý đồ dự tiệc
Chương 42: Đông Hương hạ độc, Liên Phòng nhìn thấu
Chương 43: Đại điện cứu hỏa, mọi người đều thất kinh
Chương 44: Tâm tư di động, Thái Hậu yêu thích
Chương 45: Khó tiêu thụ nhất là mỹ nhân ân
Chương 46: Triệu nữ kinh diễm, múa điệp luyến hoa
Chương 47: Múa quạt huyên trì kinh diễm thế nhân (thượng)
Chương 48: Múa quạt huyên trì kinh diễm thế nhân (hạ)
Chương 49: Hiến Ngọc Đái cao được tâm quý nhân
Chương 50: Ngươi tới ta đi nam sắc hại người
Chương 51: Thế tử nhập cuộc, tâm tư bất lương
Chương 52: Người sao cờ vậy, đen trắng rõ ràng
Chương 53: Thanh vương nói rõ không phải là địch
Chương 54: Di nương phẫn hận ghen ghét dữ dội
Chương 55: Tính tình đến chết cũng không đổi, ý đồ phù chính
Chương 56: Thứ xuất lập kế hoạch, Thanh vương đưa thuốc
Chương 57: Âm mưu của Thượng Quan gia tộc(thượng)
Chương 58: Âm mưu của Thượng Quan gia tộc (hạ)
Chương 59: Còn nhiều thời gian tiếp tục quấy rầy
Chương 60: Trao cho nàng quyền cao sóng vai cùng ta
Chương 61: Lời đến bên miệng, khách không mời mà tới
Chương 62: Kẻ thù tương lai chờ mong không thôi
Chương 63: Thanh vương rời kinh Ngoại tổ đi theo
Chương 64: Cực phẩm đột kích vào ở Hạ phủ
Chương 65: Tần thị tới cửa có ý đồ khác
Chương 66: Tiền mất tật mang, mất cả chì lẫn chài
Chương 67: Thanh Vương rời kinh để lại ám lệnh
Chương 68: Ý đồ nhập cung tà tâm không chết
Chương 69: Thay mận đổi đào ai là người thắng
Chương 70: Sẽ không bao giờ bộc phát lương tâm
Chương 71: Ăn nói bừa bãi không ai tin tưởng
Chương 72: Chỗ cao minh vô thanh vô tức
Chương 73: Hạ Lịch phát uy Trương gia rời phủ
Chương 74: Si tâm vọng tưởng, muốn hại Liên Phòng
Chương 75: Trước công chúng tự rước lấy nhục
Chương 76: Tự tìm đường chết dùng hàn thực tán
Chương 77: Thuốc và kim châm cứu, có độc dùng lâu thành nghiện
Chương 78: Vì kiếm bạc làm mất Nam Châu
Chương 79: Sự tình bại lộ táng gia bại sản
Chương 80: Chuyện không liên quan, bắt đầu trèo cao
Chương 81: Y bất như tân, nhân bất như cố
Chương 82: Ung độc quấn thân, là kẻ đoản mệnh
Chương 83: Tranh chấp với nhau ngoài ý muốn đẻ non
Chương 84: Thăm tra nam phải dẫn theo Hồng Trang
Chương 85: Dò hỏi Trương gia sóng ngầm sôi trào
Chương 86: Tự nhấc cục đá đập chân mình
Chương 87: Tra nam Thứ muội gom thành một đôi
Chương 88: Trời sinh một đôi cùng kết uyên minh
Chương 89: Tần thị hiện thân, chó ngáp phải ruồi
Chương 90: Đả xà bất tử
Chương 91: Dư luận xôn xao lời đồn đãi nổi lên bốn phía
Chương 92: Bà tử rời phủ nửa đường chặn lại
Chương 93: Ngân nhĩ tổ yến, chịu hay không chịu
Chương 94: Thứ xuất chuyển đích phải chăng là cơ hội xoay mình?
Chương 95: Ý nghĩ kỳ lạ, mộng đẹp như ảnh
Chương 96: Tinh thần sụp đổ nói ra sự thật
Chương 97: Đánh gãy hai chân từ đó cấm túc
Chương 98: Hai chân đứt đoạn từ đó tàn phế
Chương 99: Đến cửa cầu tình muốn xin ra ngoài
Chương 100: Thập Lục hoàng tử trăm năm mới thấy
Chương 101: Thọ yến Tề vương gió nổi mây vần (thượng)
Chương 102: Thọ yến Tề vương gió nổi mây vần (trung)
Chương 103: Thọ yến Tề vương gió nổi mây vần (hạ)
Chương 104: Tự rước lấy họa tự làm tự chịu
Chương 105: Uyên uyên giao cảnh, bắt ngay tại trận
Chương 106: Triệt để lộn xộn dược hiệu chưa giải
Chương 107: Thiên lý rõ ràng báo ứng khó chịu
Chương 108: Đến chùa dâng hương, đám người tìm chết (thượng)
Chương 109: Đến chùa dâng hương, đámngười tìm chết (trung)
Chương 110: Đến chùa dâng hương, đám người tìm chết (hạ)
Chương 111: Xả thân chắn đao ban thưởng thế nào
Chương 112: Bình Nguyên công chúa vô cùng tôn quý
Chương 113: Chó nhà có tang tà tâm không chết
Chương 114: Thanh vương điện hạ lòng có người thương
Chương 115: Đại điện yến tiệc có người gây sự
Chương 116: Tiêu vĩ cầm đoạn cầm trung họa tuyệt
Chương 117: Bản tính khó dời bị phạt cấm túc
Chương 118: Thanh vương ngỏ lời tình yêu nam nữ
Chương 119: Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, oan gia vui vẻ
Chương 120: Gậy đánh uyên ương, đại sát phong cảnh
Chương 121: Chuyện ngoài ý muốn Trương Chính Thư chết
Chương 122: Tang lễ Trương gia, Hồng Trang túc trực bên linh cữu
Chương 123: Phấn hồng giai nhân, tâm tư rắn rết
Chương 124: Giết người diệt khẩu, đội Huyền Y vệ
Chương 125: Điều kiện đạt thành, muốn thành mộng đẹp
Chương 126: Đêm sâu đường dài, tố tình bên cửa sổ
Chương 127: Trục xuất gia phả, tiện thiếp buộc đá ném sông (thượng)
Chương 128: Trục xuất gia phả, tiện thiếp buộc đá ném sông (trung)
Chương 129: Trục xuất gia phả, tiện thiếp buộc đá ném sông (hạ)
Chương 130: Hồng Trang rời đi, Lục Ý trục xuất
Chương 131: Nếu được tình yêu sẽ luôn quý trọng
Chương 132: Nhị thiếu Nhiếp gia ngang ngược
Chương 133: Ai là dê, ai là hổ
Chương 134: Bị nhốt địa lao thời gian không nhiều
Chương 135: Yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu
Chương 136: Đề tuyến rối gỗ, nước mắt Nhiếp Thương
Chương 137: Thay mận đổi đào, kim thiền thoát xác
Chương 138: Diễu võ dương oai tự cho mình siêu phàm (1)
Chương 139: Diễu võ dương oai tự cho mình siêu phàm (2)
Chương 140: Tình chi sở chí mối tình thắm thiết
Chương 141: Hoả hoạn trong nhà tù, Lục Ý chết (1)
Chương 142: Hoả hoạn trong nhà tù, Lục Ý chết (2)
Chương 143: Không sợ cường quyền chính là thanh quan (thượng)
Chương 144: Không sợ cường quyền chính là thanh quan (trung)
Chương 145: Không sợ cường quyền chính là thanh quan (hạ) (1)
Chương 146: Không sợ cường quyền chính là thanh quan (hạ) (2)
Chương 147: Bóng hình xinh đẹp Phinh Đình tiểu thư Nhiếp gia
Chương 148: Thoát thai hoán cốt ai là thân thuộc (1)
Chương 149: Thoát thai hoán cốt ai là thân thuộc (21)
Chương 150: Ai thật ai giả, ai đúng ai sai
Chương 151: Dĩ bỉ chi đạo hoàn bỉ chi thân (1)
Chương 152: Dĩ bỉ chi đạo hoàn bỉ chi thân (2)
Chương 153: Thanh vương rời kinh, Từ thị tâm động (1)
Chương 154: Thanh vương rời kinh, Từ thị tâm động (2)
Chương 155: Bờ sông nhược liễu thẹn thùng dịu dàng (1)
Chương 156: Bờ sông nhược liễu thẹn thùng dịu dàng (2)
Chương 157: Mặt nạ giai nhân ai biết thật giả (1)
Chương 158: Mặt nạ giai nhân ai biết thật giả (2)
Chương 159: Nhiếp tứ rời kinh, Nhiếp đại hiện thân
Chương 160: Kẻ thù gặp nhau hết sức đỏ mắt
Chương 161: Tài tử giai nhân ngồi cùng bàn ăn (1)
Chương 162: Tài tử giai nhân ngồi cùng bàn ăn (2)
Chương 163: Quyết ý thành thân, bình thê qua cửa (1)
Chương 164: Quyết ý thành thân, bình thê qua cửa (2)
Chương 165: Liên Phòng cập kê, Thanh vương chưa về (1)
Chương 166: Liên Phòng cập kê, Thanh vương chưa về (2)
Chương 167: Thánh Thượng tứ hôn quần anh tụ hội (1)
Chương 168: Thánh Thượng tứ hôn quần anh tụ hội (2)
Chương 169: Hoài Húc chết Ngọc Hà nổi tâm tư (1)
Chương 170: Hoài Húc chết Ngọc Hà nổi tâm tư (2)
Chương 171: Vui mừng ngoài ý muốn một hòn đá hạ hai con chim
Chương 172: Hồng Trang có thai niềm vui ngoài ý muốn
Chương 173: Chỉ mành treo chuông cái khó ló cái khôn
Chương 174: Khiêm khiêm quân tử như mài như ma
Chương 175: Tự làm tự chịu Hồng Trang chi tử (thượng)
Chương 176: Tự làm tự chịu Hồng Trang chi tử (hạ)
Chương 177: Trạch mộc mà tê là vì lương cầm
Chương 178: Thanh vương hồi kinh, thân chịu trọng thương
Chương 179: Tình chàng ý thiếp, quá sát tình nhiều
Chương 180: Niềm vui tân hôn như keo như sơn
Chương 181: Lại nổi dị tâm bỏ mạng chung vang
Chương 182: Dốc sức tính kế Lục Ý chi tử (thượng)
Chương 183: Dốc sức tính kế Lục Ý chi tử (hạ)
Chương 184: Quỷ bí khó lường, độc thủ sau màn
Chương 185: Đội quân thần bí, chủ nhân là ai
Chương 186: Gia chủ Yến gia, khó có thể đoán
Chương 187: Như lọt vào sương mù bị lá che mắt
Chương 188: Thập Lục hoàng tử không thể hoan ái
Chương 189: Nửa thật nửa giả như mộng như ảnh
Chương 190: Khẩu Phật tâm xà tiếu lí tàng đao
Chương 191: Kinh tài tuyệt diễm, Lục thiếu Nhiếp gia
Chương 192: Hội hoa xuân Nguyên Tiêu, biến tướng cự tuyệt
Chương 193: Cùng chiều hút nhau, đại động phàm tâm
Chương 194: Hai mươi năm cuồng dại, sinh tử đều không còn
Chương 195: Âm dương ngăn cách, tạo hóa trêu người
Chương 196: Mạt Hồi Lan Tiềm, đường kiếm mới lộ
Chương 197: Giấc mộng hoàng lương*, si tâm vọng tưởng
Chương 198: Thất tâm phong cuồng, đúc thành sai lầm lớn
Chương 199: Trương gia bị trục xuất, Từ thị chết
Chương 200: Lấy tiến làm lùi, nhất tiễn song điêu
Chương 201: Nước đổ khó hốt, phu quân lạnh bạc
Chương 202: Trương viên ngoại chết, chôn xác dưới tàng cây
Chương 203: Lúc nhỏ thông minh, lớn lên chưa chắc thành tài
Chương 204: Thập Lục hoàng tử, thâm tàng bất lộ
Chương 205: Sinh thời là địch, chết cũng là địch
Chương 206: Nhân sinh trên đời, tứ đại giai không
Chương 207: Nước nhà bình an, mới có thể buông
Chương 208: Núi cao sông dài, nhìn theo quân đi
Chương 209: Thả hổ về rừng, hổ hoạn nhân hoạn
Chương 210: Dơ bẩn không chịu nổi, Ngọc Hà chết
Chương 211: Được Hạ gia nữ, liền được thiên hạ
Chương 212: Quyền thế địa vị, tốt đẹp nguyện cảnh
Chương 213: Cờ sao người vậy, sâu không lường được
Chương 214: Trang điểm búi tóc, Mạt Hồi cập kê
Chương 215: Hoa nở không tàn, phu thê hợp hoan
Chương 216: Nam nữ chi dục, vì nàng mà lên
Chương 217: Lòng thích cái đẹp, mọi người đều có
Chương 218: Vu hồi khúc chiết, Đường nữ hủy dung
Chương 219: Hư hư thật thật, quái lực loạn thần
Chương 220: Cùng đường, cầu xin Yến gia giúp đỡ
Chương 221: Chia rẽ uyên ương, Thập Lục chi tử (thượng)
Chương 222: Chia rẽ uyên ương, Thập Lục chi tử (hạ)
Chương 223: Rong ruổi sa trường, là vì giấc mộng
Chương 224: Sâu mọt không còn, Nhiếp gia rơi đài (trung)
Chương 225: Sâu mọt không còn, Nhiếp gia rơi đài (hạ)
Chương 226: Duyên mỏng tình mỏng, Nhiếp tứ chi tử
Chương 227: Hai nước nghị hòa, đi sứ Đại Nguyên
Chương 228: Đại hoạch toàn thắng, khải hoàn mà về
Chương 229: Chung thành thân thuộc, Mạt Hồi đại hôn
Chương 230: Thái Tử không dựng, ha ha ha ha
Chương 231: Đường này ta mở, cây này ta trồng
Chương 232: Lặn lội đường xa, đến thành Đại Đa
Chương 233: Giai nhân làm bạn, quốc sư thần bí
Chương 234: Trêu hoa ghẹo nguyệt, là kiếp đào hoa
Chương 235: Băng tuyết liên hoa, Nhiếp Tĩnh tái hiện
Chương 236: Hành trình săn bắn, quỷ dị khó lường (thượng)
Chương 237: Hành trình săn bắn, quỷ dị khó lường (trung)
Chương 238: Hành trình săn bắn, quỷ dị khó lường (hạ)
Chương 239: Thân hãm nhà tù, ai đúng ai sai
Chương 240: Sơn hồi lộ chuyển, không thấy được quân
Chương 241: Nửa vui nửa lo, cao tuổi mới có con
Chương 242: Dễ dàng chạy thoát, nắm quyền
Chương 243: Ăn cắp lệnh bài, bất cáo nhi biệt
Chương 244: Tâm thần và thể xác đều mệt mỏi, cái chết của Nga cô (hạ)
Chương 245: Vung nồi vung nồi, không đáp không đáp
Chương 246: Tâm như tro tàn, Thanh Hoan chi tử (thượng )
Chương 247: Tâm như tro tàn, Thanh Hoan chi tử (hạ)
Chương 248: Vạn sự như gió, hóa thành cát bụi
Chương 249: Núi cao biển rộng, có duyên sẽ gặp lại
Chương 250: Hết hy vọng không thay đổi, ý đồ thượng vị
Chương 251: Khê Nhược hành thích, Mạt Hồi bị thương!!
Chương 252: Cầu cứu khắp nơi, vấp phải trắc trở
Chương 253: Nếu muốn sống sót, chỉ có buông tay
Chương 254: Phương xa có khách, một thân nghi vấn (End)
Chương 255: (PN Hạ Lan Tiềm) Lan chi y y, dương dương kỳ hương
Chương 256: (PN Hạ Mạt Hồi) Quần Phương Phổ thanh, hoa nhài mãn chi
Chương 257: (PN Yến Vân Kỳ) Tịnh đế hoa khai, ái liên giả ai (thượng)
Chương 258: (PN Yến Vân Kỳ) Tịnh đế hoa khai, ái liên giả ai (hạ)
Chương 259: (PN Kinh Thiếu Du) Nhân gian có vị là Thanh Hoan
Chương 260: PN Kỳ Tễ + Nga Cô
Chương 261: (PN Nhiếp Tĩnh) Ái liên giả, đồng dư giả hà nhân?
Tiếp